Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

TẶNG ANH NGƯỜI THỢ CUỐC

Con tầu cuốc uốn mình trên dòng sông
Tiếng máy nổ rung váng dầu ngũ sắc
Cụm dao xới cần cù phay vào đất
Bùn dưới sông hối hả chạy lên bờ.

Sông quê mình chở nặng nước phù sa
Theo năm tháng mòn đôi bờ, sông cạn
Em không quên những ngày hè nắng hạn 
Ruộng khô cằn khát những giọt phù sa
Em không quên những khi lũ tràn về
Sông chẳng kịp đưa nước đi ra biển
Ruộng lúa, bãi ngô mong tầu anh đến
Khơi lòng sông, bồi ruộng trũng quê mình
Gió nói thầm bên những rặng tre xanh:
Yêu anh lắm! Yêu anh người thợ cuốc!
Trời đổ nắng xuống hàng phao bỏng rát
Dồn mùa hè vào buồng cuốc của anh
Dầu, mỡ, mồ hôi quyện tiếng máy nổ giòn
Anh không nói mà nụ cười biết nói
Mùa thi công đến cái nhìn cũng vội
Chẳng để lúc nào cho em hờn dỗi
Gái quê mình vô duyên lắm không anh?

Tầu vẫn vô tình nhả làn khói xanh
Sông bồi hồi dấu niềm vui dưới đáy
Ngọn gió ơi mang hương đồng cỏ nội
Gửi tặng anh người thợ cuốc mến yêu.
Kim Động, Hưng Yên, tháng 6 năm 1993              
Nguyễn Đức Hưng

                            

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét