Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

THÁC VÀ GHỀNH

Nước chảy từ đâu thả xuống ghềnh
Dồn xuôi, chảy mở, lượn cong vênh
Cành ngang lũ vượn cười nhăn nhở
Suối thẳm đoàn người tắm hớ hênh
Thác đổ giăng màng vung bọt trắng
Rừng sâu tĩnh mịch mướt màu xanh
Gian truân ngọn nước về sông, biển
Hết thác,qua ghềnh thắm bức tranh.
16/02/2017
Nguyễn Đức Hưng

GIAI NHÂN TUYỆT THẾ CHỜ AI?

Giai nhân tuyệt thế ngóng ai đây?
Vắt chéo chân ngà, dựa gốc cây
Tủm tỉm môi cười, răng trắng sứ
Cao cao cổ ngước, tóc xanh mây
Sau lưng lạch nước liu diu chảy
Trước mặt dây lướt thướt bay
Tráng bần thần không lỡ bước
Đi thì luyến tiếc, đứng không hay.
15/02/2017
Nguyễn Đức Hưng

NHỚ CÂY CŨ, YÊU CÂY MỚI!

Bác vui thú với ao vườn
Ngày lần sờ mải, đêm hơn một lần
Rau, quả thu hoạch đầy sân
Lại còn cá thả mấy tầng dưới ao
Ăn, cho...bán đáng mấy hào
Vui cùng bè bạn ngắm ao với vườn
Loại cây phải thay đổi luôn
Phù hợp chất đất trong vườn trồng cây
Càng yêu thêm mảnh đất này!
15/02/2017
Nguyễn Đức Hưng

LỜI NGỎ Ý

Bạn ghé“Lều thơ phây búc”chơi
Xua tan mệt mỏi nhẹ thân người
Nhìn hay,bác nhấn bàn tay thích
Thấy khoái, cô di cái miệng cười
Nếu dở, anh nhồi thằng mặt mếu
Còn yêu, khách tặng trái tim tươi
Cần dài, chú viết nhiều bình luận
Xúc động, chèn hình lệ chảy rơi !
10/02/2017
Nguyễn Đức Hưng 

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

NHỮNG NGƯỜI THỢ ĐÁ

Tên gọi thân thương: - Lèn Bạc ơi!
Hiên ngang, sừng sững một vùng trời
Chiến tranh, tường lũy che thôn bản
Thống nhất, đã thành xí nghiệp rồi.

Bạn tôi bẩy đá trên tầm cao
Choòng, đá va nhau tỏa ánh sao
Dây thắt ngang lưng chàng dũng sĩ
Tháo bom nổ chậm mới ngày nào.

Trên cao trời lạnh buốt vào xương
Đổ lửa trời hè đá nóng ran
Chỉ thấy tiếng cười vang vách núi
Đá ơi nhanh đến mọi con đường!
  
Chiếc máy nghiền sàng nhai đá hộc
Tiếng kêu lộc khộc đá tan dần
Đều đều sàng lắc không ngừng nghỉ
Từng loại đá rơi, cuốn bụi vần.

Đập đá nhỏ thêm, đồng đội nữ
Khăn che kín mặt, mắt tươi cười
Ngày nào em đứng trên cao điểm
Bom nổ quanh mình, đếm quả rơi*.

Tôi mê khoan đá ở trên cao
Ngắm lúa đồng xanh, biển dạt dào
Bãi cát trắng phau, thuyền lướt sóng
Bắc, Nam thống nhất đẹp làm sao.
Quảng Bình, tháng 7 năm 1975    
Nguyễn Đức Hưng
* Đếm những quả rơi để tìm ra 
những quả bom nổ chậm.

TIỂU VI

有一个美丽的小女孩.
他的名字叫作小微.
他有双温柔的眼睛.
他悄悄偷走我的心.

小微啊你可知道我多爱你.
我要带你飞到天上去
看那星星多美丽.
摘下一颗亲手送给你.

TIỂU VI
Tôi yêu cô gái đẹp mê li
Tên của cô nàng gọi Tiểu Vi
Đôi mắt dịu dàng, đằm thắm quá
Trai làng bao gã muốn trồng si

Còn nàng cũng cảm nhận yêu tôi
Tôi ước bay lên đến đỉnh trời
Hái một vì sao tinh tú nhất
Cầu hôn em đấy Tiểu Vi ơi!
Nguyễn Đức Hưng
(Sưu tầm và dịch)

CÁNH ĐỒNG ĐẦU XUÂN

Cầy sâu, bừa kĩ nước gần trong
Giẽ chạy, cò chao bắt tép đồng
Đất ấm, mưa bay đan giọt chéo
Bùn êm, mẹ cúi gập lưng cong
Xin thôi thổi gió từ phương bắc
Hãy cứ mang mưa tự phía đông
Mạ bén chân nhanh mau tốt lúa
Màu xanh bát ngát tận bờ sông!
13/02/2017
Nguyễn Đức Hưng